Những cây vĩ cầm sót lại sau thảm họa Holocaust

Tin tức

Violins of Hope trong hình dáng bằng gỗ của chúng chứa đựng những câu chuyện về nỗi đau, sự mất mát và hy vọng tột cùng, đã sống sót qua một giai đoạn lịch sử mà nhiều chủ nhân của chúng không vượt qua được. Nhà triết học và nhà văn George Santayana đã từng nói, “những người không thể nhớ quá khứ sẽ bị lên án là lặp lại nó.”

Ngày nay, sự tàn bạo của Holocaust được ghi nhớ trong các câu chuyện được kể thông qua văn học, phim ảnh, nghệ thuật và truyền miệng. Nhưng kiến ​​thức cũng tồn tại trong các đồ tạo tác tồn tại lâu hơn thời gian chúng được tạo ra trước đó và tồn tại lâu dài. Violins of Hope là những đồ tạo tác như vậy.

Thảm họa diệt chủng Holocaust

Thảm họa diệt chủng Holocaust diễn ra vào Thế chiến II được xem là một trong những sự kiện tồi tệ nhất trong lịch sử nhân loại, với 11 triệu người, trong đó có 6 triệu người Do Thái thiệt mạng dưới tay Phát xít Đức.

Trong hai ngày 29 và 30- 9-1941, quân Đức quốc xã đã hành quyết 33.771 người Do Thái tại hẻm núi Babi Yar gần Kiev. Vụ thảm sát tại Babi Ya cũng đánh dấu bước khởi đầu cho lịch sử Holocaust ở Ukraine khi hơn 1,5 triệu người Do Thái đã biến mất khỏi thế giới chỉ để thỏa mãn tham vọng của Adolf Hitler về một châu lục không có người Do Thái. Tiếp đó, tháng 10-1941, hơn 50.000 người Do Thái bị quân đội Romania giết hại. Người ta còn gọi sự kiện này là “thảm sát Odessa”. Vụ việc nằm trong chuỗi tội ác do Phát xít Đức và các nước cùng phe gây ra trong cuộc thảm sát chủng tộc Holocaust thời Thế chiến II.

Violins of Hope

Violins of Hope là một bộ sưu tập đàn vĩ cầm và cello thuộc sở hữu của người Do Thái và được chơi bởi các nhạc sĩ Do Thái trước và trong Thế chiến thứ hai. Dự án thu thập những nhạc cụ này và kể câu chuyện của chúng được thành lập bởi nhà sản xuất vĩ cầm người Israel, Amnon Weinstein.

Các công cụ đã phải chịu đựng những hành động tàn bạo mà chủ nhân của chúng phải đối mặt trong suốt thời kỳ Holocaust. Họ thấm thía những ký ức, vết sẹo và câu chuyện của những người sống sót, những người đã mất, những thành viên trong gia đình và những người khác đã trao chúng vào bộ sưu tập. Tất cả các nhạc cụ đều có một điểm chung: chúng không chỉ chịu đựng được xung đột mà còn đảm bảo Holocaust sẽ được ghi nhớ thông qua phương tiện âm nhạc mạnh mẽ.

Một ví dụ nổi tiếng là cháu gái của Gustav Mahler, Alma Rosé, một thần đồng vĩ cầm, người trước chiến tranh đã tổ chức các buổi hòa nhạc khắp châu Âu, và trong thời gian đó đã được bổ nhiệm làm thủ lĩnh Dàn nhạc Phụ nữ ở Auschwitz. Cô qua đời tại Auschwitz năm 1944.

Hamburger nói: “Một số trong số những nhạc cụ này vẫn tồn tại, ngay cả khi các nhạc công thì không. “Đó là việc mang lại một tiếng nói, thông qua những nhạc cụ này, cho những nhạc sĩ thể hiện sự kiên cường, dám hy vọng và bất chấp mọi khó khăn bằng cách tạo ra nghệ thuật ở một nơi mà nghệ thuật không tồn tại”.

Không có phản hồi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tin tức
Học piano khi cao tuổi có thể làm giảm chứng sa sút trí tuệ

Một nghiên cứu mới cho thấy bằng chứng cho thấy việc học chơi piano có thể duy trì chức năng ghi nhớ ở những người lớn tuổi khỏe mạnh. Đã có bằng chứng cho thấy việc học một loại nhạc cụ có liên quan đến khả năng thay đổi và …

Tin tức
Brahms và gia đình Schumann: Câu chuyện đằng sau mối tình tay ba cổ điển

Robert (1810-1856) và Clara Schumann (1819-1896) là một cặp đôi âm nhạc quyền lực, được nhiều người yêu thích trong suốt cuộc đời. Cả hai đều có những thành công riêng biệt với tư cách là nhà soạn nhạc và nghệ sĩ dương cầm, đồng thời cũng chung tay phổ …

Tin tức
Tại sao trái tim của Frédéric Chopin được bảo quản trong một cái lọ ở Warsaw?

“Trái đất ngột ngạt… Hãy thề sẽ khiến họ mở miệng cho tôi, để tôi không bị chôn sống”. Đây là những gì Chopin được cho là đã nói với em gái mình trên giường bệnh vào năm 1849. Nhà soạn nhạc phải chịu đựng chứng sợ âm thanh – …